Những dãy ban công thơ mộng nhất ở Sài Gòn
Thật đáng tiếc khi nơi này bị bỏ quên trong một thời gian quá dài. Vẻ đẹp ở đây tuyệt đối điện ảnh, bạn chỉ cần bước vào khung hình và chắc chắn lung linh với hàng lan can phong cách Bahamas tuổi đời hơn 120 năm của thành phố...

Tòa nhà cũ kỹ và những hành lang của nó là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói “Bụt nhà không thiêng”. Bởi vì có thể bạn đã đi qua hàng trăm lần, nhưng rất ít người trong chúng ta từng đặt chân lên khoảng sân kỳ ảo. Hãy nhìn xem bạn đã biết vẻ đẹp này chưa?



Hàng năm, có biết bao nhiêu bộ ảnh về Sài Gòn ở những địa điểm quá quen thuộc. Thật ngạc nhiên khi khối kiến trúc tuyệt đẹp này bị bỏ lơ đến vậy.
Câu lạc bộ thể thao đầu tiên của Sài Gòn...
Tòa nhà chiếm một mặt tiền rất dài trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Nó được khánh thành vào năm 1902, đây là Câu lạc bộ thể thao Sài Gòn (Cercle Sportif Saigonnais, viết tắt CSS), câu lạc bộ đầu tiên của người Pháp ở miền Nam.

Ngày nay, khu đất mênh mông phủ đầy bóng cổ thụ này thật hiếm hoi, đặc biệt khi nó nằm gọn trong lòng khu vực trung tâm thành phố. Trước kia, từng có một đường đua xe đạp, xe máy uốn lượn hơn 300 mét, nhà đấu kiếm, bắn súng, nhảy xa, ném tạ, ném đĩa… Nhưng hai môn thể thao đặc biệt được quan tâm hơn cả vẫn là tennis và bóng đá.

Cách đây hàng trăm năm, tennis thời thượng hơn, dù vậy bóng đá hấp dẫn khi những cuộc đối đầu giữa người Việt với người Pháp, Việt - Pháp hỗn hợp đấu với Hà Lan, Trung Quốc, Anh… luôn đầy căng thẳng và kịch tính. Các trận đấu thường mở cửa tự do cho người dân Sài Gòn vào xem. Tuy nhiên, những pha bóng bạo lực, những lời xúc phạm nhau trên sân đôi khi dẫn đến kiện tụng hay nhiều vụ xô xát. Khi đó, khán giả Việt Nam tấn công các cầu thủ nước ngoài và bên kia cũng tìm cách trả đũa quyết liệt.
Đó cũng là thời kỳ đầu tiên của phong trào thể dục thể thao sôi động ở Sài Gòn. Dù vậy, Câu lạc bộ này vẫn là nơi dành cho giới thượng lưu. Những người tham gia phải được giới thiệu từ thành viên khác, đóng phí hàng năm và chờ xét duyệt. Chỉ duy có bóng đá mở rộng cho tất cả. Môn thể thao vua cũng chứng kiến người Việt bộc lộ đam mê, tố chất ngay từ sớm và thi đấu ngang ngửa với những đội có thể hình, thể chất vượt trội hơn rất nhiều.
Năm 1933, một hồ bơi khang trang được khánh thành. Thật ngạc nhiên, bơi lội lúc bấy giờ thời thượng như tennis. Các hình ảnh tư liệu cũ ghi lại không khí chật cứng và mặc dù người Pháp tự hào về hệ thống lọc nước sạch của họ, nước hồ lại có vẻ khá... sánh đặc.

…đến Cung Văn hóa Lao động
Ngày nay, Câu lạc bộ thể thao Sài Gòn đổi tên thành Cung Văn hóa Lao động. Mọi thứ hầu như giữ nguyên, nhất là hồ bơi mang dáng dấp hiện đại so với tuổi đời thật sự của nó. Các sân tennis vẫn ở khu vực trung tâm, câu lạc bộ khiêu vũ, bi sắt…

Chỉ duy nhất khoảng ban công siêu rộng từng được thiết kế như một resort cao cấp nay bỏ hoang, điều đó thật đáng tiếc. Tầm nhìn mênh mông ra vườn cây hay xuống phía dưới sân thi đấu thật ngoạn mục và hiếm có, bạn không thể nào tìm thấy ở bất nơi nào trong thành phố chật hẹp này.
Vẻ đẹp Đông Dương điện ảnh
Từ trên dãy hành lang thoáng đãng kia, bạn có cảm giác như mình đang ở trong bộ phim "Người Tình" hay "Indochine" nổi tiếng. Thành ban công chắc chắn nhưng lại trở nên mảnh dẻ nhờ được trải miên man theo hết chiều dài rộng lớn. Cách thiết kế này ảnh hưởng nhiều bởi phong cách Bahamas, một quần đảo thuộc địa khác của Pháp, khiến cho không gian được đón gió nhiều hơn, rộng mở hơn.



Ở mỗi đoạn chuyển, điểm nhấn lại là những tầng cầu thang uốn khúc, nhịp điệu mạnh mẽ nhưng thanh thoát. Vì vậy, cả mặt tiền trở nên sinh động, giàu tiết tấu...

Phía trên, một hệ thống đấu củng dày nối dài theo nhau điệu đà. Chúng làm toàn bộ phần mái trở nên thú vị, Á Đông hơn.

Mặc dù quá cũ kỹ và có phần xuống cấp ở vài nơi, toàn bộ khối nhà đồ sộ này mỗi góc vẫn toát lên vẻ Đông Dương điển hình khác nhau. Bạn có thể khám phá chầm chậm theo mỗi hành lang, lối đi quanh co, dãy khung cửa sắt hoen rỉ...



Bây giờ, bạn đã thấy “Bụt nhà không thiêng” chưa? Ở một con đường nổi tiếng, một khu thể thao công cộng nổi tiếng, lại có những khoảng không gian đẹp đến nỗi dường như phi lý giữa trung tâm chật chội. Vậy mà tất cả chúng ta bằng cách nào đó đã bỏ quên. Những buổi chiều khi mặt trời vừa kịp dịu đi ở đây, chỉ cần một chiếc bàn nhỏ, chiếc ly đẹp với cái dù màu sắc cắm bên trên, bấy nhiêu thôi đã đủ tạo ra một mơ ước lớn và cảm giác về Sài Gòn xinh đẹp, thư giãn chưa từng thấy.























