Kiêu kỳ và bị lãng quên
Ngày nay, bạn có thể tự do thăm quan, đi trong dãy hành lang tuyệt đẹp, chụp tấm hình chưa bao giờ có bên thành ban công cổ điển cùng những chậu hoa xinh xắn… Một kiến trúc lạ lẫm và một tung tích mà ảo như mây.

Tòa nhà này có thể gọi là Hồn Trương Ba, da Đế Thích. Bởi vì tổng thể của nó là một bộ khung Phục Hưng, nhưng những chi tiết thuộc về cổ điển bị lược bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, sự điệu đà tân kỳ được phủ lên khắp nơi. Tuy nhiên, ngay cả điều đó cũng không thể nào chối bỏ được một tâm hồn cũ kỹ, thướt tha nguyên bản.
Một tấm ảnh quý phái trên hành lang này sẽ thiêu đốt tất cả...
Nằm trên con đường tấp nập, vẻ đẹp sáng sủa sau những tán lá xanh thực chất… ít ai chú ý đến. Cô gái kiêu kỳ vì vậy cũng vắng bóng trên các tài liệu về Sài Gòn cũ.
Biệt thự Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ
Ở số 202 đường Võ Thị Sáu, một biệt thự cổ dáng vẻ tao nhã mềm mại được tòa modernist to khỏe bao bọc từ phía sau, tạo nên quang cảnh tương phản kỳ lạ. Nếu dần quay ngược thời gian, sự chung đụng nay bắt đầu từ năm 1986, khi Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ hoành tráng bắt đầu xây dựng. Trước đó, biệt thự xinh xắn kia chỉ được sử dụng như nhà Truyền thống, chưa đạt mức độ bảo tàng.

Đi thêm chút nữa về quá khứ thì sao?
Đây lại là tư dinh của tướng Nguyễn Ngọc Loan, người đàn ông quyền lực nổi tiếng thế giới - người xuất hiện trong bức ảnh khủng khiếp đoạt giải Pulitzer của nhà báo Eddie Adams năm 1969.
Còn trước đó nữa?
Công trình cổ điển này nằm ở đoạn giữa đường Võ Thị Sáu. Đây là một phần của khu biệt thự do các chủ đồn điền Pháp, quan chức chính phủ và những cư dân giàu có ở Sài Gòn sở hữu. Ngoài ra, dọc theo các tuyến lân cận còn nhiều tòa nhà thuộc dòng tu Công giáo, các phái đoàn truyền giáo, trường học… Tuy nhiên, không một tài liệu nào nhắc về kiến trúc điệu đà này. Cấu trúc và khoảng sân rộng cho thấy chủ nhân khá giống với người hàng xóm đối diện - Công chúa cao su. Cuối cùng, cho đến nay, thông tin về nó như được bao phủ bởi một lớp sương mù, dù vẻ đẹp lộng lẫy vẫn lóe vài tia sáng xuyên qua tán lá xanh.


Một cô gái cầu kỳ và hoa mỹ
Trên kết cấu quen thuộc này, những chi tiết hoa văn rườm rà kiểu La Mã được giản lược để thêm vào các yếu tố thậm chí… rườm rà hơn. Tuy nhiên, sự tế nhị kín đáo đã che giấu bớt điều này. Bạn có thể thấy các auvent cửa sổ hoặc console mái hiên ở đây phức tạp, điệu đà như thế nào.



Công trình này có thể được xây vào những năm 1930-1940, khi người Pháp vừa rũ bỏ phong cách Phục Hưng quen thuộc và chớm áp dụng Art Deco cho Sài Gòn. Sự cầu kỳ quyết liệt hiện diện ở khắp nơi: những ô cửa tạo hình kỳ lạ, cung cửa sổ vuông bo tròn bằng bán kính lớn, khối cột hình học nửa cổ điển, nửa hiện đại… Mọi thứ lan tỏa đều khắp các chi tiết, làm cho tòa nhà toát lên vẻ thanh lịch của một người đã có sẵn nhan sắc mà lại còn chịu khó điểm trang.



Trên đường con đường nhộp nhịp này, có rất nhiều biệt thự châu Âu cổ điển, nhưng đây là một trong những kiến trúc nổi bật nhất, dù thực tế ít người quan tâm đến nó. Một sự thật khá phũ phàng, kiểu như khi bạn có nhan sắc, chịu khó chăm chút làm đẹp, nhưng thiên hạ lại cứ nhìn đâu đâu.

Trong phần lớn thời gian, tòa nhà bị bỏ hoang. Nó chỉ được “nhìn đến” khi có triển lãm cụ thể nào đó. Thật khó để cạnh tranh với người chị to lớn lại nhiều nội dung hấp dẫn phía sau. Vì vậy, xung quanh được dùng như bãi xe, tình hình nhìn chung khá… tội nghiệp cho cô gái.
Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ mở cửa tự do. Nếu có dịp bạn hãy ghé vào dạo quanh, nhân tiện thăm hỏi con người điệu vợi ế ẩm này. Ngôi nhà được bảo quản rất tốt. Dãy hành lang phía trước luôn chờ đợi những bức ảnh tuyệt đẹp để khoe sắc với Sài Gòn.
Mỗi kiến trúc đều có tâm hồn riêng. Vì vậy cho dù bị lãng quên, đến nay khối nhà cầu kỳ vẫn không ngừng làm dáng, chăm chút chính mình, chờ ngày đẹp trời nào đó, được các công chúa, hoàng tử mải chơi vô tình đến đây đánh thức… Một người đẹp không ngủ, chỉ... bị quên.




















