Những chuyến đi chỉ có suộc
Ảnh chụp là bằng chứng không thể chối cãi rằng đã có chuyến đi ấy, check in nơi mà ai rồi cũng sẽ check. Nhưng du lịch dường như đẹp hơn thế, nằm ngoài khuôn khổ những chiến lợi phẩm được đóng gói và đăng tải trên mạng xã hội.

3 ngày một trận nặng, 5 ngày một trận nhẹ... trang Instagram mùa này đầy ắp những bài đăng, story chèn nhạc với bảng màu biển xanh, cát trắng, nắng vàng. Mùa khác lại đầy ắp cánh đồng hoa cải... Nhưng trước tiên, hãy nói về cây cô đơn.
Mọi chuyện bắt đầu từ… cái cây
“Nhìn sang trái, đúng rồi, chỉnh tóc mái lại, kéo áo lên, cười lên... 1 2 3 đẹp… đẹp” là những âm thanh quen thuộc tại các điểm hot hit check-in. Đông đen các nàng thơ xúng xính lên đồ, xếp hàng dài để chụp với “cây cô đơn”, cái cây giờ đây đã biết… hòa nhập xã hội.
Có nhiều lý do để đi du lịch, nhưng lý do nào cũng không ngoài tìm kiếm sự mới lạ so với cuộc sống thường nhật và đều phải đánh đổi bằng những tài nguyên quý giá: thời gian, tiền bạc cùng… ngày nghỉ. Ấy vậy mà trốn từ một thành phố đông người đến hòn đảo đông nghẹt người hơn thì thật thảm họa. Mọi thứ chỉ tại cái cây cô đơn từ lúc nào đã bỏ đi đời sống hướng nội.
Một trong những cây cô đơn | Ảnh: Chanky Hotel Phú QuýĐi chơi mà không chụp ảnh có vẻ rất trái tự nhiên
Một lịch trình hoàn hảo bắt đầu với bước đặt phòng view đẹp, vali đủ các outfit xu hướng, danh sách hot trend Tóp Tóp sẵn sàng... Căn bản là thế, còn lại thì nhờ cả vào cú nháy của người bạn đi cùng.
Chụp ảnh có hai kiểu, một là chụp cảnh quang, hai là đi vào cảnh quang để chụp, kiểu thứ hai phổ biến hơn. Nam chính, nữ chính thả vào không trung ánh mắt xa xăm kèm nụ cười tỏa nắng hoặc tạo ra dáng vẻ lạnh lùng băng giá. Lúc này, có nhiều vấn đề xảy ra. Một là cho dù bạn xa xăm cách mấy, đến sao Hỏa đi chăng nữa, lạnh lùng cách mấy, lạnh hơn cả cái tủ lạnh ở nhà… mà không có cây cô đơn cũng vô nghĩa. Hai là cây cô đơn không thể có một cộng đồng nhiếp ảnh vây quanh, như thế còn gì là cô đơn nữa? Vì vậy, để công bằng cho tất cả, những người có thể xa xăm, những người lạnh lùng băng giá, ai nấy đều phải xếp hàng.
Xếp hàng chờ cây cô đơn / Ảnh: Duy TuấnChiếc lịch trình năng suất bao gồm hai ngày một đêm, check in nhiều điểm nhất có thể, album hoành tráng khoe cùng cả thế gian… dường như là liều dopamin chóng vánh tan nhanh sau khi trở về guồng quay hằng ngày, ngay khi vừa đăng hết… suộc. Vì sự thật là dẫu có thức dậy từ năm giờ sáng để đón bình minh với bộ bikini ở hồ nước tiên, bảy phần tạo dáng, ba phần ngồi ngắm cảnh qua… camera điện thoại, cả một mặt trời lừng lẫy nhô lên chóng vánh khỏi trái đất hùng vĩ chưa bao giờ được trải nghiệm đầy đủ.
“Chụp ảnh để chứng thực trải nghiệm, mà cũng là một cách khước từ trải nghiệm" (Susan Sontag). Khi mãi tìm kiếm những gì “ăn ảnh”, ngăn cách đôi mắt với thiên nhiên bằng màn hình, đứng lại - chụp ảnh - rồi đi tiếp, thì cảnh sắc nơi du lịch mới thật sự cô đơn, còn hơn cả cái cây cô đơn nữa.
Sự rung động của trải nghiệm
Trước kia, người ta đã du lịch thế nào? Hãy trở lại với văn thơ:
Tôi muốn ngà say
Ngủ mơ trên đá
Hoa cẩm chướng đầy
(Thơ Basho, Nhật Chiêu dịch)

Hay:
Trong làn nắng ửng khói mơ tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lý bóng xuân sang
(Trích “Mùa xuân chín” – Hàn Mặc Tử)
Những khung cảnh tuyệt đẹp này bằng cách nào đó được mô tả thành lời vô cùng sinh động, đầy cảm xúc. Tất nhiên, thơ không phải được nghĩ ra lúc Basho và Hàn Mạc Tử dắt díu nhau xếp hàng check-in. Đó là một trải nghiệm liền mạch và sâu sắc. Trên thực tế, ngày nay hầu như không còn thơ tả cảnh nữa. Biết đào đâu ra cảm hứng khi phải làm thơ nhanh nhanh cho người khác… đứng vào chụp. Một điều đáng chán của các nhà thơ là họ không biết FOMO. Lý Bạch đến Hoàng Hạc Lâu, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ở đó liền quyết làm một bài, nhưng khi thấy Thôi Hiệu nhanh chân hơn đành bỏ ý định:
Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.
(Trước mắt có cảnh đẹp mà không thể làm thơ được,
Bởi vì Thôi Hiệu đã làm thơ đề ở trên đầu)
Phải chi Lý Bạch cũng đu trend như ngày nay, nhân loại đã có hai bài Hoàng Hạc Lâu na ná. Còn hơn cả hai chỉ chụp ảnh, check in, viết caption ý nghĩa rồi dắt tay nhau về.
Đi du lịch để có gì đó ngoài… suộc
Những gì tốt đẹp trên đời thường qua mau. Khoảnh khắc mặt trời dịu dàng nhìn bạn lần cuối và mất hút sau mặt biển mênh mông chỉ kéo dài trong tíc tắc. Lúc này, cơn gió bằng cách nào đó lạnh hơn, tiếng sóng to hơn và nỗi trống trải tỏa ra nhanh đến nỗi bạn chỉ mong cái lòng đỏ trứng quen thuộc kia quay trở lại. Hãy thử trải qua cảm giác này.

Hay rõ ràng hơn, những chùm pháo hoa lấp lánh trên bầu trời cuối năm chắc chắn không kéo dài mãi mãi. Mọi thứ chỉ lóe lên rực rỡ trong hạn kỳ rồi phải trả lại màn đêm tĩnh mịch thâm sâu. Nếu tất cả chỉ diễn ra trên màn hình hay bài đăng sau đó, bạn đã bỏ lỡ quá nhiều.
Một chuyến đi, bên cạnh việc ăn ngon, ngủ đủ, chơi vui, có ảnh đẹp... thì hành động thử bước ra vùng an toàn của “kế hoạch chụp ảnh”, âu cũng có chút vớt vát cho những trải nghiệm. Có thể không hoành tráng lai láng văn thơ, nhưng chí ít hãy để sự xê dịch diễn ra nhiều hơn chiếc suộc chóng vánh. Bởi vì nếu chỉ như thế, du lịch quả thật vất vả, vất vả cho chính mình phải chờ xếp hàng dài và cho cả cái cây từ lúc nào không còn biết đến cảm giác cô đơn.




















